Attack on Titan: Tại sao Ymir vẫn không hề phản kháng khi đã có sức mạnh Titan

Attack on Titan: Tại sao Ymir vẫn không hề phản kháng khi đã có sức mạnh Titan

2k
Chia sẻ
8.1k
Lượt xem

Ymir biết vua Fritz khát máu và tàn bạo, tại sao cô vẫn nghe theo dù luôn phải sống trong đau khổ? Tại sao Ymir không phản kháng? Tư tưởng nô lệ đã ăn sâu vào máu là một chuyện. Nhưng còn một lý do quan trọng không kém, đó là chưa từng có ai dạy cho cô cách phản kháng.

Sau tất cả những giả thuyết, những ý kiến trái chiều thì cuối cùng, chap 122 Attack on Titan đã giúp chúng ta có được một cái nhìn cụ thể và khách quan hơn về thứ gọi là “chính nghĩa”. Lịch sử nhơ nhuốc, những tội ác đáng ghê tởm của dân tộc Eldia đã được phơi bày một cách trần trụi. Hoá ra, người Marley cũng không hề sai khi nhận định người Eldia là “ác quỷ”. Tất nhiên, việc nào ra việc nấy, nó không có nghĩa là những việc người Marley làm với người Eldia sau này là đúng đắn. Bởi lẽ rằng, không còn tồn tại định nghĩa “đúng” và “sai”, “chính” và “tà” một cách tuyệt đối trong câu chuyện này nữa rồi.

Cái định nghĩa “ác quỷ” mà người Marley gắn cho người Eldia suy cho cùng cũng bắt nguồn từ Ymir – người đầu tiên có được sức mạnh Titan. Theo góc nhìn của người Marley từ 2000 năm về trước, Ymir đúng là hiện thân của “ác quỷ” đích thực. Một con quái vật khổng lồ, mang thứ sức mạnh vượt quá sức tưởng tượng của con người, đã tàn sát đồng bào và cả gia đình của họ. Thế nhưng, họ sẽ không bao giờ có thể ngờ rằng, “ác quỷ” suy cho cùng cũng chỉ là nạn nhân trong cái cuộc chiến vô nghĩa này, cũng giống như họ mà thôi. Cô ấy chỉ là một nô lệ, một quân cờ bị điều khiển bởi tên bạo chúa ích kỷ và tàn độc. Thế nên không ai khác, chính vua Fritz mới là ác quỷ đích thực.

Ymir bị bắt làm nô lệ từ khi còn nhỏ, đáng buồn là, chính điều đó đã khiến việc “thuần hoá” Ymir trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Không có người thân để nương tựa, bị đàn áp, bị cắt lưỡi, lòng tự tôn cũng như ý chí phản kháng của Ymir đã sớm bị bào mòn. Chính vì lẽ đó, cái tư tưởng bản thân chỉ là một nô lệ hèn kém đã ăn sâu vào gốc rễ của cô. Với Ymir, cam chịu và phục tùng như thể là một “nghĩa vụ” mà một nô lệ như cô cần phải làm. Đau lòng hơn cả, dù Ymir có sợ hãi và khóc lóc nhưng ta lại chưa từng thấy cô tức giận. Ymir thậm chí còn không biết tức giận là gì, giống như một con thú đã sớm bị bẻ sạch nanh vuốt để không có nổi ý định phản kháng vậy.

Tiếp đó, bản thân Ymir cũng vẫn chỉ là một đứa nhỏ khi có được sức mạnh Titan. Khi ấy, Ymir đang trong trạng thái hoảng loạn, đau đớn, bất lực thì lại phải tiếp nhận thứ sức mạnh khủng khiếp đó. Một cô bé đang trong trạng thái tinh thần không ổn định, trước đó còn không biết cách tức giận hay phản kháng thì việc có được sức mạnh Titan, cô thấy bản thân bỗng biến thành thứ quái vật đáng sợ như vậy, đương nhiên sẽ càng sợ hãi chứ khó mà có ý định trả thù rồi tàn sát tất cả được. Dẫu sao thì bản chất của Ymir vẫn là một cô bé thiện lương và nhút nhát. Đây cũng là lý do tại sao vua Fritz dễ dàng nắm gọn Ymir trong lòng bàn tay, ngay cả khi cô mang trong mình sức mạnh Titan.

Với Ymir, vua Fritz chính là ngọn nguồn nỗi sợ hãi của cô, là người có quyền lực và sức mạnh tối cao. Nói hơi mỉa mai thì Ymir đã xem vua Fritz như một “vị thần”, vị thần nắm trong tay quyền sinh sát. Dù ông ta có tàn bạo, nhưng vì ông ta là “thần”, Ymir chấp nhận thể hiện sự trung thành bằng cách để tay mình vấy máu, mặc cho đó không phải là điều cô muốn làm. Điều mà Ymir làm chỉ đơn giản là sự phục tùng của nô lệ đối với chủ nhân, chứ chẳng phải vì sự hưng thịnh của Eldia hay gì cả. Nó chỉ chứng tỏ rằng, ngay cả trong suy nghĩ thì Ymir cũng không hề tự do. Và sau cùng thì, đánh đổi nhiều như vậy, Ymir nhận lại được những gì? Sự tôn trọng tối thiểu? Không. Hạnh phúc? Không. Tự do? Cũng không nốt.

Nếu như lúc trước, ta còn có thể được thấy Ymir khóc để phát tiết cảm xúc thì giờ đây, trên gương mặt ấy chỉ còn là sự vô hồn, trống rỗng của một cô gái đã chết từ bên trong. Khoảnh khắc Ymir không ngần ngại đỡ mũi giáo thay vua Fritz, có thể hiểu đó là sự trung thành của Ymir. Nhưng nếu nhìn nhận sâu xa hơn, thì khả năng lớn chính là Ymir muốn chấm dứt cuộc sống đầy đau khổ này, trong khi vẫn thể hiện được sự trung thành với nhà vua mà thôi.

Nếu đó đúng là ý định của Ymir, thì cuộc đời cô đúng là quá mức bi kịch, khi mà đến chết cũng phải kiếm cho mình một lý do chính đáng. Có điều, nó vẫn không giúp Ymir được giải thoát. Nó chỉ đưa cô từ địa ngục này tới địa ngục khác một cách tàn nhẫn. Một địa ngục mà cô phải lang thang vô định, cô độc trong gần 2000 năm.

Ymir biết vua Fritz khát máu và tàn bạo, tại sao cô vẫn nghe theo dù luôn phải sống trong đau khổ? Tại sao Ymir không phản kháng? Tư tưởng nô lệ đã ăn sâu vào máu là một chuyện. Nhưng còn một lý do quan trọng không kém, đó là chưa từng có ai dạy cho cô cách phản kháng. Chưa một ai nói cho cô hiểu rằng, cô cũng chỉ là một con người bình thường mà thôi, rằng cô không cần phục tùng bất cứ kẻ nào. Cô có quyền tự quyết định cuộc đời mình, tự đưa ra lựa chọn của bản thân. Ymir chưa bao giờ hiểu được điều đó, hiểu được giá trị vốn có của bản thân, cho đến khi cô gặp được Eren.

"Hẳn là cô đã phải chờ đợi suốt thời gian qua. Chờ đợi một ai đó, suốt 2000 năm..."
“Hẳn là cô đã phải chờ đợi suốt thời gian qua. Chờ đợi một ai đó, suốt 2000 năm…”

Ymir mở mắt và cô đã khóc. Lần đầu tiên trong đời, cô nhận ra giá trị của bản thân. Lần đầu tiên trong đời, cô cảm nhận được sự ấm áp. Liệu Eren có thể giải thoát cho Ymir khỏi cái định mệnh nghiệt ngã đó hay không? Hay liệu rằng, Ymir có thể có được tự do? Không phải thứ “tự do” khiến cô phải trốn chạy, bị săn bắn như loài súc vật. Mà là tự do đích thực. Bởi vì, cô đã được sinh ra trên thế giới này.

Cre: Shingeki No Kyojin : Attack On Titan Việt Nam Fan Club

Các bạn đang xem bài viết Attack on Titan: Tại sao Ymir vẫn không hề phản kháng khi đã có sức mạnh Titan tại Otaku thời báo

Loading...

Có thể bạn quan tâm?