Violet Evergarden – Người con gái đẹp tựa loài hoa cánh tím

  • Thể loại: Historical, Romance
  • Studio: Kyoto Animation
  • Đạo diễn: Taichi Ishidate
  • Phát hành: 11.01.2018 – 05.04.2018
  • Số tập: 13

Tôi biết đến anime Violet Evergarden từ PV đầu tiên cách đây nhiều tháng. Ấn tượng đầu tiên của tôi về bộ phim chỉ có một chữ: đẹp. Đẹp từ tạo hình nhân vật đến bối cảnh, đẹp từ những phân cảnh chiến đấu đẫm máu đến những phút trầm mặc của nhân vật. Nhưng cái đẹp của Violet Evergarden, không giống với những anime khác, khiến tôi có một cảm giác khác lạ. Vì cái đẹp của Violet Evergarden là đẹp có chủ đích, mỗi hình ảnh đẹp đẽ đó không chỉ là cái mã bên ngoài, mà còn đong đầy xúc cảm trong thần thái nhân vật và trong độ hài hòa của phối cảnh.

Và không uổng công đợi chờ, 13 tập phim, nhiều câu chuyện, nhiều nỗi đau, nhiều niềm hạnh phúc. Violet Evergarden, từ một công cụ trên chiến trường, cuối cùng cũng có thể nở nụ cười như một cô gái đúng nghĩa. Violet Evergarden, đã để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc kể từ khoảnh khắc đầu tiên cô xuất hiện.

anime, review, violet evergarden, character

Phân cảnh đầu tiên Violet Evergarden xuất hiện trên phim là một cô bé mới trạc mười mấy tuổi đầu, gầy gò và toàn thân xây xát trong bộ quân phục xanh lục quá khổ bám đầy bụi chiến trường. Chỉ duy đôi mắt, đôi mắt xanh lơ sáng như mặt hồ như muốn hút hồn người đối diện. Từ cái nhìn đầu tiên, đã biết cô bé chẳng phải một thiếu nữ bình thường.

Phải, bởi vì cô bé vốn dĩ không được xem như một thiếu nữ. Trừ thiếu tá Gilbert, bất cứ ai, kể cả chính bản thân Violet, đều xem cô là một công cụ, một thứ vũ khí tối ưu, hiệu quả và vô cảm, một nữ chiến binh bàn tay nhuộm máu của bao nhiêu binh sĩ khiến người ta e ngại và cả khiếp sợ khi nhắc đến.

anime, review, violet evergarden, character

Violet, loài hoa nhỏ cánh tím thơ mộng mỏng manh, xuất hiện trong thần thoại Hy Lạp với tư cách loài hoa đại diện cho nữ thần Tình yêu và sắc đẹp Aphrodite, là biểu trưng cho “sự khiêm tốn” và “sự thủy chung”, bởi nét đẹp trầm lặng như muốn nhún nhường mà vẫn tự nhiên nổi bật của violet có thật nhiều nét tương đồng với những thiếu nữ hơi rụt rè e thẹn mà bản chất kiên cường. Violet, chính là cái tên thiếu tá Gilbert đặt cho cô bé “vũ khí” mà anh thu nhận, với mong muốn cô sẽ lớn lên thành một người phụ nữ tuyệt vời như đóa hoa violet vậy.

anime, review, violet evergarden, character

Đáng tiếc, đến thời khắc anh rời xa cô, Violet vẫn chưa thực sự hiểu được những cảm xúc anh muốn cô hiểu, cô vẫn chưa hiểu được ý nghĩa của tự do mà anh muốn cô giành lấy.

“Tình yêu… là gì vậy? Em không hiểu, em không hiểu!”

Tiếng thét của Violet đó, cứa sâu vào trái tim của Gilbert, và vào trái tim của nhiều khán giả. Khi nước mắt hòa cùng dòng máu nóng hổi tràn đẫm gương mặt anh cũng là lúc nhiều người trong chúng ta không thể cầm lòng được mà rơi nước mắt. Câu nói đẫm nước mắt đó của cô, là một minh chứng rõ ràng cho sự tàn bạo của chiến tranh khi tước đi sự thấu hiểu với thứ cảm xúc tươi đẹp và nguyên bản nhất của con người. Câu nói “không hiểu, không hiểu” đó là một lời tố cáo rõ ràng và đanh thép sức tàn phá của chiến tranh đến phần hồn con người.

anime, review, violet evergarden, character

anime, review, violet evergarden, character

Chỉ là một “công cụ”, một “vũ khí”…

Thế nhưng mà…

“Kể từ lần đầu tiên gặp mặt, em đã thấy ánh mắt thiếu tá … tuyệt đẹp.”

Thời khắc Violet thốt lên câu nói ấy, chúng ta đã biết, thực ra, tận trong sâu thẳm người con gái ấy, từ rất lâu rất lâu đã nảy nở một thứ tình cảm, mãnh liệt và sâu sắc. Chúng ta có thể gọi đó là lòng biết ơn và sự trung thành, nhưng chúng ta cũng đều biết, có một tên gọi khác đúng hơn.

“Người ấy, là cả thế giới đối với tôi.”

Con người chẳng thể sống mà không có thế giới. Mất đi thế giới rồi, con người còn lại gì, nương tựa vào đâu? Hình ảnh Violet ngồi dậy trên giường bệnh, băng bó từ đầu đến chân và hai cánh tay đã mất, vẫn không một tiếng kêu đau, không một lời than oán, chỉ hỏi “Thiếu tá ở đâu, thiếu tá vẫn bình an chứ?” thực sự khiến người ta đau lòng. Thứ tình cảm mà Violet cần rất nhiều thời gian để kiếm tìm câu trả lời ấy, người ngoài nhìn vào đều đã thấy cả.

anime, review, violet evergarden, character

anime, review, violet evergarden, character

Thế nhưng mà, dù đau khổ đấy, mất mát đấy, Violet vẫn phải sống tiếp. Lẽ sống đầu tiên của cô, là vì Gilbert muốn cô sống, là vì cô muốn tìm hiểu ý nghĩa của lời nói cuối cùng trong máu và nước mắt anh dành cho cô: “Aishiteru – Anh yêu em”, và vì cô vẫn tin rằng Gilbert đang ở đâu đó. Nhưng rồi, chính cuộc sống này đã níu chân Violet, chính những người cô gặp, cả người tốt lẫn kẻ xấu, đã giúp cô hiểu hơn về cuộc sống và lưu luyến nó hơn, muốn cống hiến nhiều điều tốt đẹp hơn. Thời khắc Violet biết được sự thật rằng Gilbert đã rời xa mình mãi mãi, thời khắc mà cô thét lên trong thống khổ cùng cực, thời khắc cô muốn tự đưa bản thân mình qua bên kia thế giới với anh, sau tất cả, cô vẫn sống tiếp, vì cô muốn sống, vì Gilbert muốn cô sống, vì những người bạn thương yêu cô muốn cô sống, và vì một niềm tin mãnh liệt vẫn cháy mãi trong cô rằng anh đang ở đâu đó dõi theo.

anime, review, violet evergarden, character

Những chuyện Violet đã trải qua, những lá thư Violet đã viết, đều có ảnh hưởng mạnh mẽ lên cách nhìn cuộc đời, cảm xúc và suy nghĩ của cô. Violet không có cha mẹ, cuộc gặp gỡ với nhà viết kịch đã mất đi đứa con gái, với người mẹ chỉ còn một khoảng thời gian ngắn ngủi sống trên đời, với người con trai đã đợi chờ mẹ mình suốt nhiều năm trời, tất thảy, đều rọi vào tâm hồn Violet một thứ ánh sáng – ánh sáng của tình yêu thương và tình cảm gia đình. Chính sự thấu hiểu những tình cảm đẹp đẽ ấy đã giữ Violet ở lại với thế giới này, thế giới nơi cô không được gặp lại Gilbert – người cô trân trọng nhất.

anime, review, violet evergarden, character

Tôi muốn gọi Violet Evergarden là cô gái của ánh sáng. Bởi Violet, cô gái có khuôn mặt vô cảm đẹp tựa một búp bê, đã đem đến hạnh phúc và ánh sáng cho cuộc đời của rất nhiều người, và đồng thời nhận lại điều ở chiến trường khốc liệt cô đã không được học: cảm xúc, yêu thương, ăn năn, hối hận. Sau bao nhiêu ngày tháng, cô đã có thể mỉm cười như một người con gái sẽ làm khi hạnh phúc, đã có thể khóc khi xót thương cho cuộc đời của người khác, đã có thể gào thét để giải phóng nỗi đau chất chồng, và đã chịu để ai đó ôm mình vào lòng để nỗi đau được san bớt. Cô không chỉ soi chiếu ánh sáng vào cuộc đời người khác, mà còn được ánh sáng từ người khác chiếu rọi, những ánh sáng ấm áp đã đẩy lùi nỗi đau, nỗi chơi vơi, nỗi ân hận vì một quá khứ u ám không thể thay đổi.

anime, review, violet evergarden, character

“Tôi … không muốn giết người nữa.”

“Em sống tiếp … vẫn ổn chứ?”

Chỉ sau khi chứng kiến yêu thương, được yêu thương và thấu hiểu những mất mát khi yêu thương, Violet mới hốt nhiên nhận ra tự bao giờ cô đã thắp lên ngọn lửa, thiêu đốt người khác, cũng là thiêu đốt chính mình. Mỗi một việc cô làm, mỗi một mạng người cô tước đoạt, dù là trong tình thế bất khả kháng, đã hằn lại những vết bỏng không cách chi xóa nhòa trong trái tim và tâm hồn Violet. Mà không chỉ riêng cô, không, mỗi nhân vật trong bộ phim, và cả mỗi con người trên thế giới này, đều có những vết bỏng của riêng mình. Những dằn vặt, thống khổ, ân hận, tổn thương đã từng kinh qua đều sẽ đậm nhạt tùy lúc để lại những vết bỏng trong tâm khảm. Chỉ là Violet trước nay không hiểu rõ cảm xúc con người, nên khoảnh khắc nghiệm ra điều đó, lại càng đau đớn hơn người khác bội phần.

“Tôi không cần mệnh lệnh nữa.”

Sau tất thảy khổ đau, sau tất thảy những cố gắng học về thế giới cảm xúc phức tạp của con người, cuối cùng Violet cũng có thể rũ bỏ sức nặng của cái gọi là mệnh lệnh, điều mà trước đó cô xem là lẽ sống tối thượng của đời mình. Thời khắc Violet Evergarden thốt lên câu nói đó, trong mắt cô ánh lên một thứ ánh sáng đặc biệt rực rỡ, thứ ánh sáng đích thực mà Gilbert muốn nhìn thấy khi anh ươm mầm cho nó vào cái ngày anh đặt cho cô cái tên Violet, và cái thời khắc anh nói với cô anh yêu cô, đó là ánh sáng của tự do.

Tôi muốn nói rằng không có nam chính hay nam phụ, chỉ Violet Evergarden là nhân vật chính duy nhất trong bộ phim mang tên cô, trong cuộc đời mang tên cô. Nói rộng ra, mỗi cá nhân chúng ta đều là nhân vật chính duy nhất trong cuộc đời của chính mình. Vận mệnh, khổ đau, hạnh phúc đều tùy ở tấm lòng và quyết tâm sống của mỗi người. Violet Evergarden, có thể nói, là một hình tượng mang sứ mệnh truyền tải những thông điệp mang tính nhân văn sâu sắc mà bộ phim muốn gửi gắm. Nói về cô, ta chẳng biết phải dùng bao nhiêu từ cho đủ, kiên cường, quả cảm, mạnh mẽ, một trái tim nhân ái, một tâm hồn cao thượng, hay có lẽ, đơn giản hãy cứ nói, Violet đã trở thành một người con gái sở hữu đầy đủ phẩm chất tốt đẹp hệt như loài hoa cánh tím trong tên mình.

Loading...

Có thể bạn quan tâm:

Facebook
Twitter
Google+
LinkedIn
Facebook
Twitter
  • BÌNH LUẬN
00:00
00:00

Bài viết mới nhất